Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Chợ chiều


 Phạm Hữu Lý 


 Tôi đang sống giữa chợ chiều
Lao xao bán buôn mà cả…
Ngổn ngang toàn điều dối trá
Lọc lừa từ mớ rau thơm…

 Chỉ còn hạt gạo miếng cơm
May ra mới là đồ thật!
Chỉ còn cha mẹ vợ con
May ra vẫn thương ta nhất!


Chẳng có gì để tin yêu
Thôi đành nương vào Thần Phật!

Tôi đang sống giữa chợ chiều
Trời lạnh
             Mưa rây lất phất!

PHL



Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Phụ nữ thực sự muốn gì?


Sưu tầm
        Vua Arthur vị vua trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết. 
        Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
        Khi trở về Anh Quốc, ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa, các cô gái mại dâm, các vị cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai có thể đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Điều mọi người khuyên vua là đến hỏi bà phù thuỷ già bởi vì có lẽ chỉ còn bà ta mới giải được câu đố hóc búa này.

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Chuyện vui


( Sưu tầm)

CỤC VÀNG 105 KÍ LÔ

Nửa đêm có tiếng đập cửa. Chủ tiệm cầm đồ mở hé cửa liền bị mấy họng súng đen sì gí vào đầu:
- Các ông cần gì ạ?
- Vàng
- Bao nhiêu?
- 100 kg
- 105 kg được không?
- Quá tốt
- Cục vàng yêu quý của anh, dậy đi, có người đến đón em đi này

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Phượng hồng


Phạm Hữu Lý

Chớm hè
Mơn mởn phượng hồng
p e bao đốm lửa lòng mới nhen
Để bùng lên đốt tim em
Để ngày nắng cháy
Để đêm bão về!
Để câu thơ tím lời thề
Đ trăm năm rộn tiếng ve bồn chồn…

PHL

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Tìm bạn


Phạm Hữu Lý

Bạn tri âm tri kỷ
Lặn lội tôi đi tìm
Bạc đầu vẫn chưa thấy
Như giữa trời tìm chim!

Bạn tri âm tri kỷ
Suốt đời tôi mong tìm
Càng tìm càng mất hút
Như đáy bể mò kim!


Nhưng tôi vẫn rất tin
Sẽ có ngày được gặp!

PHL

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Đừng tưởng!


Khuyết danh

Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù


Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say
Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Ung thư gan giai đọan cuối Giải-pháp "Lá đu đủ & Sả"


NGUYỄN QUANG TUYẾN
Cách đây hơn 2 năm, anh em VHV trường Võ Bị Dalat nhận được 2 tin không 
vui về một cựu Giáo sư, anh Phùng Văn Bộ là việt kiều Canada đang gặp phải: 
- một là hơn nửa triệu đô la đầu tư ở VN bị mất trắng và  
- hai là anh gặp bệnh nan y : Ung thư gan giai đoạn cuối.

Sau xét nghiệm cuối cùng về y khoa ở bệnh viện ở Canada, anh đã nằm viện mấy tháng, khối u gan trên 4 cm đã được xử dụng kỹ thuật cao chặn đứng sự di căn  bằng cách cắt, cô lập cách mạch máu nuôi u và đưa thuốc vào nội tạng gan để cô lập.

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Những bàn tay


Phạm Hữu Lý
Non nước bốn ngàn năm đẹp tựa gấm hoa
Bàn tay Ta
              thi nhau
                         bằm vằm
                                      nham nhở
Nơi nào cũng ngổn ngang
                                     nát vỡ
Khấp khểnh
                 lai căng
                            chắp vá
                                       hoang tàn…

Bàn tay Ta
                giỏi bới đất
                                đào than
Xuống biển hút dầu
                            lên rừng phá gỗ
Khoanh đất cho thuê
                               bán buôn quặng mỏ
Cướp đất dân đen
                         trấn lột người lành…


Bàn tay Ta
Sành mở rượu sâm-panh
Thích món ăn ngon
Sính dùng đồ ngoại…


Nhưng!

Bàn tay Ta lại không làm nổi
Một chiếc đinh
                     một sợi chỉ
                                      một que tăm…(*)
Ngày nằm mơ lên tận cung trăng
Bay tới những vì sao
Xây thiên đường ảo vọng!



 













Ôi!
Tôi úp mặt vào bàn tay gầy guộc của Mẹ tôi
                                                                đang bới từng hạt thóc!
Để khóc!
Nước mắt, mồ hôi…
Mặn chát giữa bàn tay!


PHL
------------------
(*) - “ Cái ốc vít cho máy tính,  Việt Nam vẫn chưa làm nổi! ” ( Phát biểu của một chuyên gia
 tin học Nhật Bản trên VTV1 đêm 23/03/2012)

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Em


Phạm Hữu Lý













Anh lầm tưởng
E
    Tuyệt vời
                  Lý tưởng!
Nên
     Làm thơ
             Viết nhạc
                           Vẽ trăng hoa…
Nhưng trần trụi
                        Em chỉ là gỗ mục
Đóa hoa khô
                    Hiu hắt bóng trăng tà!













 
PHL

Chút xuân


Phạm Hữu Lý

Cuối mùa cái rét nàng bân
Cũng hanh hao gió cũng vần vụ mây
Cũng hây hây chút xuân này...
Để ai thương nhớ mê say cả đời!

PHL

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Tại Hội nghị Khoa học Quốc tế Tokyo Nhật Bản-1997

Tại Hội nghị QT IUMRSICA-1997, Tokyo Nhật Bản

U mê


Phạm Hữu Lý

Mỗi lần ngắm em
Ngồi trước bàn gương
Anh lại ngỡ ngàng
Sao em khéo điểm trang đến thế?
Thoắt đã biến thành bông hồng diễm lệ
Hương phấn ngạt ngào
                                Xiêm áo mây bay…

Làm cho anh ngất ngây say
Bồng bềnh trôi giữa trời đầy trăng sao…


Phiêu linh như thể lạc vào
Cõi tiên!
            Chẳng biết lối nào mà ra…

Lạ chưa
Bao thứ phù hoa…
U mê 
Ta cứ tưởng là
Hoa thơm!

 

PHL

Bí mật của lão Khoa ở nước Nga


Nhà thơ Trần Đăng Khoa
( Rút từ Blog Lão Khoa)

          
Gọi là « bí mật», nhưng thực ra cũng chẳng còn gì là « bí mật» nữa. Bởi Lão Khoa cũng đã có lần kể qua ở đâu đó hình như trên truyền hình, mà cũng lâu rồi về cái chuyện lão đi thi hồi lão học bên Nga, cái chuyện cô gái Nga nào đó giúp lão
À, đấy là kỳ thi đầu tiên năm thứ nhất. Khi đó tôi đã là một lão già …28 tuổi. Tôi gọi là lão già, vì mình nhiều tuổi nhất lớp, đã bôn ba đời lính mười năm rồi mới trở lại làm học trò. Bạn bè Nga cùng học chỉ 17. 18 tuổi thôi. Họ là những học sinh mới từ phổ thông lên. Tôi không còn là trẻ con nên không câu nệ lắm về điểm thi. Hơn nữa, lại là một lão già thực dụng, nên tôi chỉ học những gì mình thấy thiếu, thấy cần thiết. Nghĩa là học cho mình, chứ không học cho các…thày cô.

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Một chút Tháng Ba



Phạm Hữu Lý

Sáng tháng Ba
Nàng Bân về Hà Nội
Áo len mỏng

Má ứng hồng bối rối…

Một chút gió se
Sương mờ Hồ Tây
Một chút nắng vàng
Một chút men say
Một cốc cà phê nhâm nhi nơi phố cổ...
 
Dịu trắng màu hoa sưa
Bâng khuâng bao nỗi nhớ
Thoang thoảng hương quen 

Chợt nhói tim ta

Một mùa xuân hạnh phúc

Sắp đi qua…

PHL

Tại Hội nghị Khoa học Quốc tế, Paris, Pháp - 1996